Trung thu ấm áp

Đêm trăng nhân ái_CLB Trái tim nhân ái
Hôm nay trung thu và vừa rồi mình cũng có 1 trung thu sớm ý nghĩa cùng chương trình ở Đắk Nông_ một trung thu không wifi, không sóng đt và không tắm <3 Mình đến với chương trình một cách tình cờ như một cái duyên vậy. Không phải lần đầu tiên mình tham gia hđ tình nguyện nhưng đây là đầu tiên mình đi xa như thế trong một chương trình. Mình cũng khôg hề nà việc chịu khó nhưng đây có lẽ là chương trình mình cảm nhận rõ nhất đúng nghĩa "cực" là ntn. Ngay trong ngày đầu tiên tham gia hoàn thiện xây cầu cho người dân ở Đắk Búk So tụi mình đã hứng một trận mưa rất to giữa núi rừng. Lần đầu tiên mình leo dốc mà cảm tưởng như chỉ cần thiếu tập trung 1s là té sml (Hầu như tất cả địa điểm của chương trình cả đoàn đều phải đi bộ mới đến được, đường rất dốc và dĩ nhiên là đường đất đỏ). Sau quá trình leo dốc tối xe mình tiếp tục gặp sự cố khi di chuyển qua địa điểm thứ 2. Xe đi nhầm đường và bị lún dưới sình không thể nhúc nhích được, quan trọng hơn xe mình lại đang chở thức ăn cho cả đoàn. Mình và một số bạn nữ khác được chia vào nhóm đầu tiên phụ trách di chuyển qua chỗ nấu ăn, và dĩ nhiên để đi đến nơi tụi mình phải cuộc bộ, trời mưa lạnh, đói lã, không đèn, không biết rõ đường, trong nhóm có bạn bị sốt. Nghĩ lại thấy lúc đó cả bọn mạnh mẽ một cách diệu kì... Mạnh mẽ nhất là những bạn đã ở lại để đẩy chiếc xe 45 chỗ ra khỏi vũng lầy (lúc đẩy được xe ra thì đã khá khuya và xe cũng hư hỏng nhiều). Đêm tụi mình ăn mì, đó là lúc ăn cái gì cũng thấy ngon, có ăn là mừng, an toàn là mừng. Kế hoạch chương trình tối đó đã bị ảnh hưởng bởi thời tiết rất rất nhiều. Sau đêm đó ai cũng mệt, mình cũng vậy, thực sự rất rất mệt. Quả thực chưa bao giờ nghĩ rằng sức sẽ cố gắng được đến mức như thế... nhưng mình đã làm được.. .Uh.. vì phải nghĩ đến tập thể, đến mục đích mình muốn tham gia tình nguyện. Điều ấm lòng nhất với mình là hôm đó nhìn tụi nhỏ trong xã được trao quà trung thu, được tham gia văn nghệ. Tụi nhỏ rất hồn nhiên, rất vui.. dù tụi mình hát có dở hay nhảy có sai thì tụi nhỏ vẫn cổ vũ. Hình ảnh vô tình gặp 1 cậu nhóc lớp 3-4 gì đó đi bộ về nhà sau giờ học một mình trên con đường thô sơ giữa rẫy và ánh mắt long lanh của tụi nhỏ lúc được phát quà trung thu thực sự làm mình ám ảnh. Có thể vì đây là lần đầu tiên mình nhìn thấy chân thực những khó khăn không qua sách báo, lần đầu tiên trải nghiệm, lần đầu cảm nhận được sự rét lạnh của núi rừng, sự khó khăn để được đến trường của tụi nhỏ, sự vất vả trong đời sống của con người ở đây.... Tất cả đã góp từng chút một tạo nên sự đồng cảm lớn nơi trái tim mình, cảm thấy những gì cả đoàn vượt qua là ý nghĩa, là xứng đáng..... thật sự ấm lòng. Mắt mình đã cay cay lúc nhìn mấu đứa nhỏ múa hát và cũng tim mình cũng ấm lạ kì vào khoảnh khắc có một em nhỏ ôm lấy tay mình tựa đầu xem văn nghệ, hỏi vu vơ mấy câu về dưới TP ntn hả chị? Nếu kể hết chuyến đi và những trục trặc từ lớn đến bé thì sẽ vô cùng nhiều... nhưng kết quả cuối cùng là cá nhân mình đã có những trải nghiệm vô cùng quý báo, chương trình đã hoàn thành được mục đích đề ra từ đầu. 60 con người đã có những giây phút đồng cam cộng khổ cùng nhau, từ lạ thành quen rồi chia sẻ với nhau cả chặng đường.... Cảm ơn những khó khăn,

One Comment

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

>